Mẹ Chồng Tát Tôi 8 Cái Ngay Trong Tiệc Mừng Thọ – Tôi Tát Lại 3 Cái Rồi Lặng Lẽ Kéo Vali Rời Đi
Tôi tên Liên, 44 tuổi, một người phụ nữ đã sống trong hôn nhân 18 năm với Hoàng – một công chức nhà nước mang nặng tư tưởng gia trưởng và sĩ diện hão. Căn biệt thự kiểu Pháp tôi đang ở là do chính tôi mua bằng mồ hôi và nước mắt trước khi cưới. Nhưng bà Hà – mẹ chồng tôi – và cả họ hàng nhà chồng luôn coi đó là của con trai bà, coi tôi chỉ là người vợ may mắn được hưởng phúc nhà chồng.
Tôi nhẫn nhịn suốt 18 năm trời, nuôi cả đại gia đình nhà chồng mà không một lời than vãn. Tôi lo từng bữa ăn, giấc ngủ, từ tiền điện nước khổng lồ đến ma chay, cưới hỏi, quần áo lễ Tết cho bà Hà. Tôi cứ nghĩ sự hy sinh thầm lặng ấy sẽ đổi lấy sự bình yên, nhưng tôi đã nhầm. Lòng tốt đặt nhầm chỗ chỉ biến mình thành cái máy rút tiền cho những kẻ vô ơn.
Hôm ấy là mừng thọ 70 tuổi bà Hà. Tôi đã đồng ý cho bà mời 17 người họ hàng từ Nam Định lên, bày cỗ linh đình. Khắp phòng khách biệt thự, những người cô, người chú, người bác nhà chồng đang ngồi la liệt trên bộ sofa da nhập khẩu. Mâm cỗ bày tràn cả ra ngoài hiên, tiếng cười nói, tiếng chén đũa leng keng vang khắp sân vườn.
Giữa bữa tiệc đang vui vẻ, bà Hà đứng dậy, khuôn mặt đỏ gay vì hơi men, vuốt lại vạt áo gấm đỏ thẫm mới tinh do chính tôi mua tặng. Bà hắng giọng gọi tất cả mọi người chú ý. Không gian bỗng chốc im lặng. Bà tuyên bố với cả họ rằng căn biệt thự này rộng rãi phòng ốc thênh thang nên bà quyết định sẽ đón vợ chồng con trai út là Hùng và Thảo lên ở hẳn trên Hà Nội. Điều khiến tôi điếng người không phải là việc bà tự ý quyết định cho người đến ở mà là câu nói tiếp theo của bà. Bà chỉ tay thẳng về phía cánh cửa gỗ sồi của phòng ngủ chính trên tầng hai, rành rọt nói rằng phòng đó rộng nhất, có phòng tắm riêng, sẽ giao lại cho vợ chồng Hùng và Thảo để chúng nó tiện sinh hoạt và sớm sinh cháu đích tôn cho dòng họ. Chưa dừng lại ở đó, bà quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt ra lệnh, yêu cầu tôi ngày mai phải đem sổ đỏ căn nhà này đi sang tên cho Hoàng hoặc Hùng, để anh em trong nhà chung sống cho có trách nhiệm, không phân biệt nội ngoại.
17 con người dưới sân ồ lên tán thưởng. Họ vỗ tay khen bà Hà công bằng, khen Hoàng có hiếu, khen gia đình nề nếp. Không một ai liếc nhìn tôi lấy một giây. Sự kìm nén suốt bao năm qua trong tôi bỗng chốc vỡ vụn. Tôi đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà Hà bằng một giọng điệu điềm tĩnh nhất có thể. Tôi nói rõ ràng từng chữ rằng căn nhà này là tài sản riêng của tôi, được mua bằng tiền của tôi trước khi đăng ký kết hôn với Hoàng. Tôi hoan nghênh họ hàng đến chơi nhưng tôi từ chối việc giao phòng ngủ cá nhân của mình cho người khác và tuyệt đối không có chuyện sang tên tài sản cho bất kỳ ai.
Bầu không khí đóng băng ngay lập tức. Những nụ cười trên môi 17 người họ hàng tắt ngấm. Khuôn mặt bà Hà từ đỏ chuyển sang tái nhợt rồi phừng phừng cơn giận dữ. Bà cảm thấy quyền uy của một người mẹ chồng, sự tự tôn trước mặt cả dòng họ bị tôi đạp đổ không thương tiếc. Không nói không rằng, bà Hà lao tới như một cơn lốc. Bà vung tay đánh thẳng xuống mặt tôi những cái tát nảy lửa. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Tám cái tát liên tiếp đánh xuống má tôi mạnh đến mức tai tôi ù đi, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tanh nồng. Đầu óc tôi choáng váng. Bà Hà vừa đánh vừa chửi mắng tôi là đồ con dâu bất hiếu, là loại đàn bà hỗn láo dám cãi tay đôi với mẹ chồng ngay giữa đám giỗ đám tiệc. Bà gào lên rằng nếu không có phúc phần nhà bà, một người phụ nữ như tôi không bao giờ có được cơ ngơi này.
Tôi đứng vững, đưa tay quệt vệt máu trên khóe môi. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự tỉnh ngộ lạnh lẽo đang lan tràn trong tâm trí. Tôi nhìn quanh. 17 con người vẫn ngồi yên đó, ánh mắt hả hê pha lẫn chê bai. Tôi nhìn sang Hoàng – chồng tôi – đứng cách đó vài bước chân. Anh ta không hề chạy lại che chắn cho vợ. Ánh mắt anh ta chỉ ánh lên sự khó chịu vì tôi đã làm hỏng bữa tiệc sĩ diện của gia đình anh ta.
Không thể nhẫn nhịn thêm một giây phút nào nữa, tôi bước lên một bước. Bằng tất cả sức lực và sự uất ức dồn nén, tôi vung tay tát trả lại bà Hà ba cái thật mạnh…………….
Tiếng tát vang lên trát chúa giòn giã xé toạc bầu không khí đặc quánh của căn nhà. Ba cái tát ấy không phải là sự trả thù bốc đồng mà là tiếng chuông cảnh tỉnh cho chính tôi, là nhát dao cắt đứt mọi ân tình huyễn hoặc mà tôi từng cố công vun đắp. Bà Hà sững sờ ôm mặt ngã phịch xuống ghế sofa. Cả đám họ hàng nháo nhào đứng dậy la hét ỏm tỏi. Lúc này Hoàng mới lao tới. Thay vì hỏi xem tôi có đau không, anh ta túm chặt lấy cổ tay tôi, gân cổ lên quát tháo, ra lệnh cho tôi phải quỳ xuống sàn nhà, dập đầu xin lỗi mẹ anh ta để giữ thể diện cho gia đình, mắng tôi là đồ mất trí, là nỗi nhục nhã của dòng họ anh ta.
Tôi hất mạnh tay Hoàng ra. Sự nhu nhược và ích kỷ tận cùng của người đàn ông này đã hoàn toàn giết chết chút tình nghĩa vợ chồng cuối cùng trong tôi. Tôi không khóc. Tôi nhìn Hoàng bằng ánh mắt của một người xa lạ, một cái nhìn xoáy sâu và tận cùng sự hèn nhát của anh ta. Không nói thêm một lời, tôi xoay người bước những bước đi vững trãi lên cầu thang, bỏ lại sau lưng mớ âm thanh hỗn độn gào thét của một gia đình mà tôi sẽ không bao giờ gọi là người nhà thêm một lần nào nữa.
Tôi đóng chặt cửa phòng ngủ. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân huỳnh huỵch, tiếng Hoàng đập cửa rầm rầm kèm theo những lời đe dọa chửi mắng vang lên không ngớt. Anh ta liên tục yêu cầu tôi phải bước xuống nhà quỳ gối tạ tội. Tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tâm trí tôi lúc này tĩnh lặng và sắc bén một cách kỳ lạ, giống hệt như những lúc tôi ngồi trước bản hợp đồng kinh tế sống còn trên thương trường.
Tôi tiến về phía két sắt âm tường, xoay mã số quen thuộc. Cánh cửa thép bật mở. Tôi cẩn thận lấy ra cuốn sổ hồng mang tên một mình tôi, các giấy tờ tùy thân quan trọng, con dấu doanh nghiệp và một ít tiền mặt. Tôi lấy chiếc vali cỡ trung từ trên nóc tủ, sắp xếp nhanh chóng vài bộ quần áo công sở, đồ dùng cá nhân và chiếc máy tính xách tay. Căn phòng này từng là tổ ấm, là nơi tôi chăm chút từng chiếc rèm cửa, từng lọ hoa, nhưng giờ đây nó lạnh lẽo và xa lạ nhường nào. Mỗi góc nhỏ đều in hằn sự hy sinh vô nghĩa của tôi suốt nhiều năm qua.
Khi đã gom đủ những thứ cần thiết, tôi kéo vali ra cửa. Tiếng đập cửa đã thưa thớt dần rồi tắt hẳn. Dưới nhà, tiếng bà Hà than khóc ỷ ôi kể lể sự tình với họ hàng vẫn vọng lên rõ mồn một. Họ đang xúm lại an ủi bà, trách móc tôi và đinh ninh rằng sáng mai tôi sẽ phải mang tiền, mang quà xuống nước xin lỗi như mọi lần xảy ra xích mích. Họ quá quen với một Liên biết điều, biết nhẫn nhịn và dùng tiền để dập tắt mọi mâu thuẫn. Nhưng họ đã nhầm.
Tôi rút điện thoại, mở danh bạ, bấm số gọi cho Tuấn – một môi giới bất động sản lão luyện và cũng là người em kết nghĩa thân thiết trong giới kinh doanh. Đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm nhưng Tuấn bắt máy rất nhanh. Tôi thông báo muốn bán gấp căn biệt thự đang ở. Tuấn sững người mất vài giây bởi anh ta thừa biết tôi yêu quý căn nhà này đến mức nào. Nhưng nghe giọng điệu kiên quyết và lạnh lùng của tôi, Tuấn lập tức hiểu vấn đề nghiêm trọng. Anh nói có một vị đại gia kinh doanh chuỗi nhà hàng đang rất muốn mua căn nhà này. Lần này tôi đưa ra thỏa thuận không thể từ chối: bán với giá thấp hơn thị trường 15%, đổi lại bên mua thanh toán tiền tươi 100% vào tài khoản của tôi ngay trong sáng mai, đồng thời nhận bàn giao nhà ngay lập tức với toàn bộ đồ đạc nội thất gắn tường cao cấp mà tôi đã sắm sửa.
Chỉ 5 phút sau, Tuấn gọi lại, vị đại gia kia đồng ý ngay tắp lự. Nhận được tin nhắn báo biến động số dư tiền cọc, tôi khẽ mỉm cười. Nụ cười đầu tiên trong đêm tối. Tôi kéo vali rời khỏi phòng ngủ, bước qua những thân người đang ngủ say, nhẹ nhàng mở khóa cửa chính. Cơn gió đêm thu Hà Nội phả vào mặt lành lạnh, làm dịu đi vết sưng tấy bên má. Tôi bước lên chiếc xe ô tô riêng của mình, khởi động máy, lướt nhẹ ra khỏi khu đô thị, bỏ lại phía sau những ảo vọng về một gia đình êm ấm mà tôi đã nhọc công xây đắp.
Đêm đó, tôi thuê một căn phòng hạng sang tại một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố. Ngâm mình trong bồn nước nóng, tôi nhắm mắt, để những giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống hòa vào dòng nước ấm. Tôi khóc cho thanh xuân của mình, khóc cho những đêm thức trắng làm việc vất vả để rồi mang tiền về nuôi dưỡng những kẻ vô ơn. Nhưng sau đêm nay, tôi sẽ không rơi thêm một giọt nước mắt nào vì họ nữa. Sự độc lập, tự do và lòng tự tôn của tôi sẽ được thiết lập lại từ đầu.
Ba ngày sau, chủ nhà mới cùng bảo vệ và công chứng đến đuổi cả 17 người nhà chồng tôi ra đường. Trong cơn náo loạn, Hoàng phải thú nhận trước mặt cả họ rằng căn nhà do tôi mua từ trước khi cưới, anh không có một xu nào. Bà Hà gào khóc, họ hàng rồng rắn kéo nhau xuống vỉa hè, túi quần áo chất đống, ai nấy mặt mày tái xám. Sự sụp đổ hoàn toàn, không còn chút thể diện nào.
Tôi ly hôn với Hoàng, cắt hết mọi khoản chi tiêu, chặn số điện thoại, sống cuộc đời tự do trong căn hộ cao cấp. Tôi tập trung kinh doanh, đón những chuyến du lịch mà trước đây chưa từng dám mơ. Một thời gian sau, Hoàng gọi xin tôi xuống ăn bữa cơm để xin lỗi. Tôi đến. Bà Hà chống gậy bước ra, gầy hơn, già hơn, bà khuỵu xuống khóc lóc xin lỗi. Hoàng cúi đầu 90 độ, nghẹn ngào nhận lỗi.
Tôi đỡ bà dậy, nói rằng tôi ghi nhận lời xin lỗi, nhưng không quay lại. Bát nước đã hắt đi, không thể lấy lại đầy. Tôi đã học được rằng nhẫn nhịn mù quáng chỉ dung túng cho sự vô ơn. Ba cái tát ấy là tiếng chuông tỉnh thức, là nhát dao cắt đứt sợi xích của sự chịu đựng. Tôi chọn sống cho chính mình, và cuối cùng, không ai nợ ai. Kẻ sống bám sớm muộn cũng phải trả giá bằng sự bẽ bàng và cô độc. Còn tôi, tôi đã tìm thấy bầu trời bình yên.

Để lại một phản hồi