
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Lấy nhau hai năm mà con dâu vẫn chưa có tha::i, mẹ chồng đưa luôn bé ba đang m::ang th::ai 5 tháng về nhà chăm sóc tận tình. Người vợ không nói gì chỉ đưa tờ giấy A4 ra khiến cả nhà phải méo mặt………
Tiếng bát đĩa va vào nhau lạch cạch trong bếp chẳng thể lấn át được không khí xôn xao ngoài phòng khách. Chị Linh lau vội đôi tay ướt vào vạt áo, hít một hơi sâu để trấn an lòng mình trước những cảm xúc đang xáo trộn. Hôm nay, bà Mai – mẹ chồng chị – bất ngờ tuyên bố gia đình có “chuyện trọng đại” cần họp mặt.
Trống
Bước ra ngoài, cảnh tượng trước mắt khiến chị khựng lại. Nam – chồng chị – đang lúng túng gọt trái cây, còn bà Mai thì ân cần rót nước cho một cô gái trẻ lạ mặt đang ngồi chễm chệ trên sofa. Cô ta trang điểm sắc sảo, diện chiếc váy bó để lộ chiếc bụng đã lùm lùm. Thấy Linh xuất hiện, nụ cười trên môi bà Mai vụt tắt. Bà hất hàm gọi:
– Linh, xong việc chưa? Lại đây mẹ nói chuyện.
Linh đi tới, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện. Nam không dám ngẩng đầu nhìn vợ, chỉ biết chăm chú nhìn vào đĩa hoa quả.
– Giới thiệu với cô, đây là Vân. Vân đang mang thai cháu đích tôn của gia đình này.
Bà Mai nắm lấy tay cô gái trẻ, giọng tràn đầy tự hào. Linh chết lặng. Dù thời gian qua chị đã nghi ngờ sự lạnh nhạt của chồng, nhưng chị không ngờ họ lại đưa người thứ ba về tận nhà thế này. Chị nén lòng, lên tiếng:
Hônnhân
– Ý mẹ là sao ạ?
– Ý tôi là cô về làm dâu hai năm nay mà nhà vẫn vắng tiếng trẻ thơ. Gia đình này cần người nối dõi. Thằng Nam lỡ dại bên ngoài, nhưng may mắn là Vân lại có tin vui. Đứa bé đã năm tháng, là con trai.
Vân nhìn Linh với ánh mắt đầy đắc thắng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình rồi tiếp lời:
– Em với anh Nam tìm thấy sự đồng điệu ở nhau. Đứa trẻ cần có một gia đình trọn vẹn, em không muốn con mình chịu thiệt thòi. Bác gái thương tình nên chủ động đưa em về đây để tiện chăm sóc.
Bà Mai dứt khoát ra lệnh:
– Từ hôm nay Vân sẽ ở phòng ngủ tầng hai. Cô là chị lớn, phải biết rộng lượng. Hằng ngày lo chuyện bếp núc, chăm sóc dinh dưỡng cho Vân chu đáo. Sau này Vân sinh xong, nếu cô chấp nhận cùng nuôi đứa trẻ thì nhà này vẫn giữ vị trí cho cô. Còn nếu không chịu được thì cô tự hiểu phải làm gì.
Nhàvà vườn
Trái ngược với sự hoảng loạn hay khóc lóc mà bà Mai và Nam dự đoán, Linh chẳng nói lời nào. Chị chỉ nhẹ nhàng nở một nụ cười mỉm đầy bí ẩn, bước vào phòng làm việc lấy ra một tờ giấy A4 đặt lên bàn.
Năm phút sau khi đọc xong nội dung trên tờ giấy ấy, cả nhà chồng như nhận một tin chấn động, mặt cắt không còn một giọt máu…
Tờ giấy A4 mà Linh đặt lên bàn chính là bản kết quả khám sức khỏe sinh sản tổng quát của cả hai vợ chồng tại một bệnh viện quốc tế uy tín từ nửa năm trước – điều mà Linh đã âm thầm chịu đựng và giữ kín để bảo vệ sĩ diện cho Nam suốt thời gian qua.
Hônnhân
Ở phần kết luận, dòng chữ ghi rõ: Sức khỏe sinh sản của người vợ hoàn toàn bình thường. Người chồng có tỷ lệ tinh trùng dị dạng cao, hoàn toàn không có khả năng thụ thai tự nhiên.
Conngười và xã hội
Bà Mai run rẩy cầm tờ giấy, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Bà nhìn sang Nam, giọng lạc đi:
– Thế… thế này là sao? Nam, chuyện này là thế nào?
Nam lúc này mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Hắn gục đầu, run rẩy không nói được câu nào. Sự thật phũ phàng đã bị bóc trần: Nam biết rõ bản thân gặp vấn đề nên mới ra ngoài “tìm may mắn”, nhưng hắn không hề hay biết rằng về mặt y học, hắn hoàn toàn không thể làm cha theo cách tự nhiên. Đứa bé trong bụng Vân chắc chắn là kết quả của một cuộc chơi mà Nam chỉ là kẻ “đổ vỏ”.
Trống
Vân nghe đến đây thì mặt biến sắc, ánh mắt đắc thắng vừa rồi thay bằng sự hoảng loạn tột độ. Cô ta ấp úng định thanh minh nhưng bà Mai đã nhận ra sự bất thường. Bà lao đến giữ lấy tay Vân, giọng nghẹn ngào trong tức giận:
– Cô… đứa bé này rốt cuộc là của ai? Cô dám lừa gia đình tôi sao?
Vân bối rối rút tay lại, vội vã vơ lấy chiếc túi xách rồi chạy vụt ra khỏi nhà, không ngoảnh đầu lại.
Lúc này, không khí trong phòng khách chùng xuống nặng nề. Bà Mai bàng hoàng ngã khuỵu xuống ghế, còn Nam thì quỳ gối trước mặt Linh, nắm lấy vạt áo chị khóc lóc van xin:
– Em ơi, anh sai rồi! Anh bị cô ta lừa… Em tha lỗi cho anh, vợ chồng mình cùng nhau chữa trị được không em?
Linh nhìn người chồng từng chung chăn gối bằng ánh mắt hoàn toàn nguội lạnh. Chị nhẹ nhàng rút vạt áo ra khỏi tay Nam, mỉm cười thanh thản:
– Hai năm qua, em chịu đựng mọi lời dị nghị, mang tiếng là người không biết sinh nở chỉ vì muốn giữ sĩ diện cho anh và sự yên bình cho gia đình này. Nhưng sự tôn trọng của em đã đặt nhầm chỗ.
Linh rút tiếp từ trong túi xách ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình, đặt nhẹ nhàng lên bàn bên cạnh tờ kết quả khám bệnh.
– Đơn em đã ký. Tài sản riêng của em, em sẽ chuyển đi trong ngày hôm nay. Từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Nói rồi, Linh thong thả bước lên tầng gom dọn đồ đạc ngăn nắp vào vali. Chị bước ra khỏi ngôi nhà ấy với tư thế ngẩng cao đầu, để lại đằng sau sự hối hận muộn màng của người chồng phản bội và sự bàng hoàng, xấu hổ đến mức không thốt nên lời của người mẹ chồng oai phong ngày nào.
Để lại một phản hồi