Về Quê Giỗ Cha, Tỷ Phú Ch/ế/t Lặng Thấy Vợ Cũ Mù Lòa Bán Vé Số,

Sau mười hai năm xa cách, Trần Đức Huy lái xe về quê dự giỗ cha. Chiếc xe bảy chỗ lăn bánh trên con đường bê tông dẫn vào xã Bình An. Qua cửa kính, cánh đồng vừa gặt trải dài đến chân trời, mái ngói đỏ xen lẫn hàng dừa già gợi lại tuổi thơ. Anh đã gây dựng công ty vận tải lớn nơi thành phố, nhưng khi bánh xe chạm đường làng cũ, mọi danh vọng dường như ở lại phía sau.

Anh bảo tài xế ghé chợ mua trái cây, trà và nhang. Đúng lúc xe dừng nhường đường, ánh mắt Huy dừng lại dưới gốc me già trước cổng chợ. Một người phụ nữ ngồi trên ghế nhựa thấp, trước mặt là chiếc mẹt xếp từng sấp vé số. Quần áo nâu bạc màu, nón lá cũ và cây gậy dò đường. Đôi mắt vô hồn hướng về khoảng không. Bên cạnh là cậu bé khoảng mười tuổi, gương mặt sáng sủa, da rám nắng. Cậu cẩn thận cầm từng tờ vé số, đọc số cho khách. Mỗi lần có người đến gần, cậu nhẹ nhàng báo cho mẹ. Khi mẹ đứng lên hay ngồi xuống, cậu luôn đỡ lấy cánh tay bà.

Huy vô thức mở cửa xe bước xuống. Ở cổ tay trái người phụ nữ có một vết sẹo nhỏ đã nhạt màu. Trái tim anh đập mạnh. Vết sẹo ấy năm xưa do mảnh gáo dừa cứa vào.

Tài xế phía sau gọi lớn hỏi đường vào từ đường họ Trần. Người phụ nữ khựng lại, bàn tay cầm vé số dừng giữa không trung. Chị nghiêng đầu, môi mím chặt. Người phụ nữ run run đứng dậy, siết chặt cây gậy. Huy nhìn kỹ khuôn mặt ấy. Dù gầy đi rất nhiều, dù đôi mắt không còn ánh sáng, anh vẫn nhận ra từng đường nét quen thuộc.

“Ngọc Lan…”

Người phụ nữ giật mình, toàn thân run lên. Lan vội gom toàn bộ vé số vào túi. Bảo An nhanh chóng giúp mẹ. Huy đứng nguyên tại chỗ, muốn chạy theo nhưng đôi chân như bị ghim chặt. Bóng hai mẹ con khuất dần vào hẻm nhỏ, chỉ còn tiếng gậy gõ đều và giọng dịu dàng của cậu bé.

Buổi giỗ cha diễn ra trang nghiêm. Đến giờ cơm, Huy khẽ hỏi: “Lúc nãy trên đường về con gặp một người bán vé số trước cổng chợ, hình như đó là Ngọc Lan phải không ạ?”

Cả mâm cơm trùng xuống. Người cô họ nhếch môi: “Đúng là nó đấy. Bao nhiêu năm rồi còn nhắc làm gì. Người ta giờ cũng khổ lắm. Khổ thì cũng tự mình chuốc lấy. Ngày trước bỏ chồng bỏ quê mà đi, giờ sống thế nào thì chịu thế ấy.”

“Người ta b/ỏ ch/ồng để theo trai thành phố cơ mà.”

Huy lắng nghe, lòng đầy thắc mắc. Từ góc nhà, giọng bà Tư Hạnh vang lên: “Các người đừng nói oan cho con bé. Tôi không tin một người như vậy lại dễ dàng bỏ chồng chỉ vì ha/m giàu. Tai nghe chưa chắc đã thật, mắt thấy cũng chưa chắc đã đúng. Đừng lấy lời đồn mà kế/t tộ/i một con người.”

Sáng hôm sau, Huy một mình đến chợ. Chỗ ngồi bán vé số hôm qua trống không. Anh hỏi quán nước bên cạnh. Bà chủ chỉ về phía hẻm nhỏ sau chợ: “Đi hết con hẻm đó đến dãy phòng trọ sát bờ mương. Phòng cuối cùng là nhà hai mẹ con.”

Huy vừa đến trước cửa thì từ đầu hẻm vọng lại tiếng nói: “Mẹ đi chậm thôi, phía trước có bậc cao.” Lan chậm rãi bước vào hẻm với cây gậy. Bảo An đeo cặp học sinh cũ, một tay xách túi vé số, tay kia đỡ khuỷu tay mẹ.

Đến trước cửa, Bảo An phát hiện có người đứng chờ: “Chú tìm ai vậy?”

“Chú muốn gặp mẹ con.”

Lan run lên: “Anh Đức Huy…”

“Là anh.”

Lan im lặng rất lâu rồi mở cửa mời anh vào. Căn phòng nhỏ chỉ có giường sắt, bàn học cũ, góc bếp với nồi cơm điện bạc màu. Trên tường treo rất nhiều giấy khen ép túi nhựa, treo thấp ngang tầm tay. Bảo An rót nước mời khách rồi xắn tay vo gạo, nhặt rau, chuẩn bị bữa cơm. Mọi động tác thành thạo như đã làm từ rất lâu.

Buổi chiều Huy đến nhà bà Tư Hạnh. Bà đón anh vào, rót trà: “Con đã gặp nó rồi phải không?”

“Vâng, nhưng con vẫn chưa hiểu gì cả.”………..

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI

👇👇👇

Bà Tư Hạnh nhìn ra sân: “Ngọc Lan chưa từng phản bội con. Lá thư con nhận được không phải là tất cả. Hồi đó cha con tìm gặp Ngọc Lan, bảo con có chí làm ăn, cần lên thành phố lập nghiệp. Ông yêu cầu Ngọc Lan rời khỏi con. Ngọc Lan đã khóc rất nhiều. Nó xin được ở lại, nói chỉ cần hai đứa cùng nhau cố gắng thì dù nghèo cũng chịu được. Nhưng cha con không đồng ý. Lúc đó Ngọc Lan đã mang thai Bảo An gần ba tháng. Nó từng định nói hết với con, nhưng cha con nói nếu con biết chuyện có thai thì nhất định sẽ từ bỏ cơ hội lên thành phố. Nó thương con, sợ sau này con sẽ hối hận vì đã đánh đổi tương lai. Nó nói nếu phải có một người đau khổ thì để mình nó chịu là đủ.”

Bà mang ra chiếc hộp thiếc cũ, lấy phong thư đã ngả vàng: “Đây mới là lá thư Ngọc Lan viết cho con.” Huy run tay mở thư. Không có lời trách móc, Ngọc Lan chỉ xin lỗi vì không thể cùng anh đi tiếp, dặn anh cố gắng lập nghiệp và đừng quay về tìm mình. Cuối thư chỉ một câu: “Em sẽ thay anh chăm sóc con thật tốt.”

“Vậy lá thư con nhận năm đó?”

“Đó là lá thư Ngọc Lan bị ép phải viết. Ông Trần Văn Phong nhờ bác Lê Văn Phúc đem lên thành phố.”

Huy ôm mặt. Suốt mười hai năm anh đã sống bằng sự oán hận, tin rằng người phụ nữ mình yêu đã phản bội vì nghèo khó. Trong khi sự thật là cô đã âm thầm mang theo đứa con của anh, chấp nhận mang tiếng xấu, chấp nhận đánh đổi cả hạnh phúc chỉ để người mình yêu có được tương lai.

Buổi tối Huy tìm đến căn phòng trọ. Lan đang ngồi vuốt từng tờ vé số. Nghe tiếng bước chân, cô nghiêng đầu: “Anh đó sao?”

“Là anh.”

Huy nghẹn giọng: “Anh đã gặp bà Tư Hạnh.”

Lan siết chặt tay: “Vậy chắc anh biết hết rồi.”

“Vì sao em không nói?”

“Nói rồi thì có thay đổi được gì đâu. Nếu anh biết lúc đó anh sẽ ở lại. Còn nếu anh ở lại, cả đời anh sẽ luôn day dứt vì đã từ bỏ ước mơ. Em không muốn điều đó.”

Lan bắt đầu kể bằng giọng bình thản. Ngày rời quê trong túi chỉ có vài bộ quần áo cũ, một ít tiền và tờ giấy siêu âm. Em lên thành phố, ban ngày xin rửa chén cho quán cơm, tối phụ dọn hàng ngoài chợ. Ai thuê gì làm nấy. Mấy tháng sau bụng lớn, nhiều chỗ không nhận nữa. Có ngày chỉ kiếm đủ tiền mua một ổ bánh mì, chia làm hai phần. Đến ngày sinh con, em chỉ có một mình.

Khi Bảo An hơn ba tuổi, em xin vào làm ở xưởng tẩy vải. Công việc nặng nhưng lương khá hơn. Một đêm trời mưa, sàn rất trơn. Một thùng hóa chất lớn đã bị nứt từ trước nhưng quản lý bảo cứ dùng tạm. Em đang đẩy xe thì xe hàng phía sau va mạnh. Thùng hóa chất đổ xuống. Em chỉ kịp ôm mặt rồi ngã xuống.

Khi tỉnh lại, hai mắt đã bị băng kín. Chủ xưởng bảo em ký vài tờ giấy để họ thanh toán viện phí. Em không nhìn thấy gì. Vài tháng sau mới biết những tờ giấy ấy ghi rằng tai nạn là do em bất cẩn và em tự nguyện không yêu cầu bồi thường. Một sáng thức dậy, em không còn nhìn rõ gương mặt Bảo An nữa.

Điều em sợ nhất không phải mình mù, mà là không còn nhìn thấy con lớn lên từng ngày. Bảo An là người dạy em cách sống trong bóng tối. Hồi mới mù, em bước đi đâu cũng vấp. Bảo An mới năm tuổi đã tập nắm tay em, tập đọc bảng giá, tập đếm tiền, tập xếp từng sấp vé số.

Những ngày sau, Huy lặng lẽ dõi theo cuộc sống hai mẹ con. Càng nhìn càng nhận ra cậu bé trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi. Sáng nào Bảo An cũng dậy trước mẹ, gấp chăn, quét nhà, vo gạo. Đưa mẹ đến gốc me, trải bạt, xếp vé số rồi mới chạy đến trường. Ở trường, cậu học rất giỏi. Cô giáo cho xem sổ điểm: hầu hết các môn đạt điểm cao. Trong buổi sinh hoạt lớp, khi được hỏi ước mơ, cậu trả lời muốn làm bác sĩ chữa mắt cho mẹ.

Huy tìm luật sư nhờ điều tra lại vụ tai nạn lao động. Sau hơn hai tuần, hồ sơ hoàn chỉnh. Doanh nghiệp buộc phải thừa nhận sai phạm. Cơ quan chức năng kết luận tai nạn do doanh nghiệp không bảo đảm an toàn lao động. Những giấy tờ miễn trách nhiệm không còn giá trị. Doanh nghiệp phải bồi thường và công khai xin lỗi.

Tin lan khắp xã. Những người từng tin lời đồn tìm đến xin lỗi. Ngọc Lan chỉ mỉm cười: “Chuyện qua rồi, con không trách ai cả.”

Chiều hôm đó, Huy quỳ xuống trước mặt Lan: “Anh xin lỗi. Xin lỗi vì đã để em chịu khổ một mình. Xin lỗi vì đã tin những lời đồn.”

Lan đưa tay chạm mái tóc anh: “Anh đứng lên đi. Chuyện đã qua rồi. Em chưa từng hận anh. Em chỉ tiếc vì con đã lớn lên mà không có cha bên cạnh.”

Bảo An bước tới, nhỏ giọng: “Con… con có thể gọi chú là ba được không?” Huy ôm con trai vào lòng. Ba người lặng lẽ ôm lấy nhau giữa căn phòng nhỏ. Mọi hiểu lầm, mọi đau khổ của quá khứ tan chảy trong khoảnh khắc ấy.

Một tháng sau, cuộc sống dần bình yên. Huy mỗi sáng đều có mặt trước dãy trọ, cùng Bảo An đưa mẹ ra chợ. Anh đưa Lan lên bệnh viện mắt tuyến trung ương. Bác sĩ nói tổn thương đã kéo dài nhiều năm nhưng vẫn còn hy vọng nếu kiên trì điều trị và phẫu thuật.

Vài tháng sau, trong lần tái khám, bác sĩ bảo Lan thử nhìn về phía trước. Cô run lên: “Hình như tôi thấy… phía trước có một vùng sáng.” Chỉ là khoảng sáng rất mờ, nhưng với Ngọc Lan, đó là ánh sáng đầu tiên sau rất nhiều năm chìm trong bóng tối.

Chiều cuối năm, dưới gốc me trước cổng chợ, ba người nắm tay nhau chậm rãi bước qua. Ánh nắng cuối ngày phủ xuống con đường làng một màu vàng dịu. Tiếng cười của Bảo An vang lên trong gió, còn Ngọc Lan khẽ mỉm cười, hướng khuôn mặt về phía khoảng sáng đang dần hiện rõ trước mắt.

Có những vết thương không thể xóa bỏ hoàn toàn, nhưng tình yêu thương, sự thật và lòng bao dung vẫn luôn đủ sức chữa lành những trái tim từng tan vỡ.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*